Hội Nhà Văn “Láu Cá” Thời Bắc Thuộc Lần Thứ V
Ngày 1 tháng 9 năm 2010
H,
Cách nay 6 năm, khoảng giửa năm 2004, người viết được nhà văn Ngô Viết Trọng tặng cho cuốn CÔNG NỮ NGỌC VẠN, do Thanh Thủy xuất bản năm 2004. Tác phẩm được tác giả tự xếp nó vào thể loại “tiểu thuyết lịch sử”, có nội dung chuyên chở sự kiện lịch sử được ông cho là xảy ra từ thời Chúa Sải Nguyễn Phúc Nguyên.
Theo tác giả: “Công nữ Ngọc Vạn là thứ nữ của Chúa Sãi Nguyễn Phúc Nguyên, vị chúa thứ 2 của xứ Ðàng Trong thời Trịnh Nguyễn phân tranh. Ngọc Vạn là một giai nhân tuyệt thế. Ban đầu bà đã được chúa hứa gả cho một danh sĩ ở Thuận Hóa. Tới gần ngày cưới bỗng có sứ giả của Chân Lạp sang cầu hôn cho vua Chân Lạp. Ðây là một cơ hội tốt mà chính Chúa Nguyễn vẫn hằng mong ước qua tầm nhìn chính trị cao rộng của ngài. Chúa rất lo sợ có thể bỏ lỡ cơ hội vì lúc đó ngài không còn người con nào nữa để gả cho vua Chân Lạp. Biết được nỗi ưu tư của cha, Ngọc Vạn đã bàn với ý trung nhân của nàng và cả hai đồng thuận hy sinh hạnh phúc của họ để phục vụ tổ quốc. Thế là Ngọc Vạn được gả cho Vua Chân Lạp rồi được phong làm hoàng hậu. Dần dần bà đã khéo léo thuyết phục Vua Chey Chetta 2 để ông này phải chịu nhiều nhượng bộ rất quan trọng trước những yêu cầu của Chúa Nguyễn. Vua Chey vì quá nể bà, nghe bà nên đã cho người Ðại Việt vào khai thác những vùng đất hoang vu của Chân Lạp với những điều kiện ưu tiên vượt hẳn các sắc dân khác. Khi Vua Chey mất, Công nữ Ngọc Vạn trở thành thái hậu. Bà vẫn tiếp tục thúc đẩy các vị vua kế tiếp dành nhiều ưu tiên cho người Việt. Người Việt đã lợi dụng những cơ hội này để mưu chiếm dần hầu hết vùng Thủy Chân Lạp, tức đồng bằng Nam Bộ ngày nay. Ðó là những thực tế lịch sử đã xảy ra… Ðể gặt hái được cái kết quả ấy, Công nữ Ngọc Vạn phải trả một giá rất đắt. Bà đã mấy lần suýt bị giết, trong đó có hai lần bà được chính người tình cũ của mình cứu thoát. Ngoài ra, Công nữ Ngọc Vạn còn phải chịu đựng một nỗi cô đơn ghê gớm dài hơn năm mươi năm. Bà đã phải chịu biết bao nhiêu nỗi ray rứt khổ não khi phải lừa chồng dối con là những kẻ thân yêu hoàn toàn tin tưởng bà để làm tròn sứ mạng với quốc gia, dân tộc. Một đời hi sinh để gặt hái được một thành tích to lớn cho Tổ Quốc như vậy nhưng công lao của bà lại bị triều đại đương thời vì một lý do nào đó, đã cố tình lờ đi”.
Bởi tác phẩm được tác giả tự xếp vào loại “tiểu thuyết lịch sử”, trong khi những khía cạnh lịch sử vốn là một vấn đề đòi hỏi nhiều thâm cứu và phức tạp, nên xin không bàn tới ở đây, chỉ xin bàn đến khía cạnh đặc biệt vừa xảy ra cho “Công Nữ Ngọc Vạn” của Ngô Viết Trong, khi đầu tháng 5 năm 2010, Hội Nhà Văn Việt Nam của Cộng sản Việt Nam, tại Việt Nam, cho xuất bản tác phẩm này dưới dạng “tiểu thuyết dã sử” mang tên “NÀNG CÔNG NỮ NGỌC VẠN”, cùng mang tên tác giả là Ngô Viết Trọng.
Ðiểm cần lưu ý thêm: Ðây là một tác phẩm xuất hiện thành hai tác phẩm có cùng một nội dung, dưới hai dạng khác nhau, nhưng cùng mang tên một tác giả là NGÔ VIẾT TRỌNG. Nó xuất hiện ở trong nước, do một nhà xuất bản ở trong nước ấn hành, một công cụ của Cộng sản Việt Nam; trong khi tác giả là người đang ở hải ngoại, một người Việt Nam tỵ nạn Cộng sản. So sánh 2 tác phẩm cùng mang tên một tác giả, có cùng một nội dung, xuất hiện ở hai nơi cách nhau 6 năm, và cách nhau cả nửa vòng trái đất, người viết thấy có 3 vấn nạn cần được lưu ý:
1. Nó bị biến từ ”tiểu thuyết lịch sử” thành “tiểu thuyết dã sử”;
2. Nó có thêm chữ NÀNG đứng trước 4 chữ CÔNG NỮ NGỌC VẠN;
3. Bìa trước tác phẩm do Hội Nhà Văn Việt Nam xuất bản ở trong nước vẽ một cô gái tóc dài mặc yếm, tay trái cầm một cái quạt nan, bìa sau ghi câu: “Cuốn sách này lần đầu tiên hé mở bức màn bí mật về nàng Công nữ Ngọc Vạn, người đàn bà tuyệt đẹp và diệu kỳ trong số những liệt nữ đất Việt”. Sách dày 288 trang, kích thước 13×20.5, giá bán 44.000VND.
Chuyện lấy một tác phẩm của một tác giả ở hải ngoại, được xuất bản ở hải ngoại, đem in ở trong nước, cho dầu có được sự đồng ý hay không đồng ý của tác giả, có thể là chuyện không đáng nói lắm; vì chuyện “ăn cắp” tác phẩm là chuyện sở trường của Việt cộng, và chuyện đem về nước in tác phẩm của mình cũng là ước mơ cuối đời của nhiều nhà văn đã thành danh, hay chưa thành danh, ở hải ngoại, cho dầu đó là ước mơ hèn hạ của những kẻ đi bằng đầu gối trước kẻ cựu thù; người viết tạm thời không đề cặp tới.
Chuyện đáng nói ở đây là cơ quan cho in nó ở quốc nội là Hội Nhà Văn Việt Nam của Cộng sản Việt Nam, tại Việt Nam, và hội này đã cắt bớt hết một nửa trước phần “Lời Mở Ðầu”, do chính Ngô Viết Trọng viết.
Ngoài 3 vấn nạn nêu trên, câu hỏi được đặt ra là tại sao lại có thêm chuyện “lạ đời” đó nữa? Người đọc có thể thấy ngay câu trả lời là vì giá trị chánh trị của nó đã khiến các cấp lãnh đạo hàng đầu Cộng sản Việt Nam không muốn cho phần đầu của Lời Tựa do Ngô Viết Trọng viết xuất hiện, bởi nó có thể “làm phiền” các người đang lãnh đạo nước láng giềng Kampuchia và khiến Tàu đang đô hộ Việt Nam “nổi giận”. Phần nguyên văn của Ngô Viết Trọng bị Hội Nhà Văn Cộng sản Việt Nam cắt bớt đó là:
“…Ðại lược ông Sihanouk lên án gay gắt về âm mưu hành động cướp nước của một người đàn bà Việt Nam tên là Ngọc Vãn (không phải Ngọc Vạn như tôi chép trong tập sách này). Theo ông Sihanouk, bà Ngọc Vãn đã nham hiểm dùng sắc đẹp của mình để khuynh loát người chồng bà là vị Vua Chân Lạp (Kampuchea ngày nay) Chey Chetta 2, buộc ông này phải đi từ nhượng bộ này đến nhượng bộ khác đối với các Chúa Nguyễn. Sau một thời gian bà làm hoàng hậu rồi làm thái hậu nước này (bà có hai người con lần lượt thay nhau làm Vua Chân Lạp), bà đã giúp các Chúa Nguyễn củng cố được gốc rễ cho di dân người Việt sống trên đất Thủy Chân Lạp.
Trong đoạn này Sihanouk cũng có một câu nhấn mạnh đại khái “Ðối với dân tộc Kampuchea ta thì Hồ Chí Minh hay Ngô Ðình Diệm cũng chỉ là một. Không có kẻ nào không muốn nuốt chửng Kampuchea. Nhưng còn may, hiện giờ hai kẻ thù đó đang xâu xé lẫn nhau, đây chính là cơ hội tốt nhất để chúng ta…”
Ðọc xong đoạn văn tôi nhớ cái tên người đàn bà mà ông Sihanouk nói tới, tôi có gặp trong một vài tài liệu bên lề lịch sử Việt Nam, nhưng là Ngọc Vạn chứ không phải Ngọc Vãn. Nhưng đâu có quan trọng gì cái âm tên? Quan trọng là ở chỗ người đàn bà này là ai mà lại bị Sihanouk lên án, nguyền rủa ghê gớm như thế? Vậy mà sao lịch sử Việt Nam lại chỉ nhắc đến bà một cách vắn vỏi, khô khan, chiếu lệ…?
Sau khi ra tù, tôi cố tìm hiểu thêm về vấn đề này và gặp được khá nhiều tài liệu lịch sử tuy có nói về Ngọc Vạn nhưng hầu hết cũng chỉ nói sơ lược…
Lược nhìn qua lịch sử dân tộc ta, ngay từ thuở lập quốc, đã ở sát cạnh một nước Trung Hoa rộng lớn và đầy tham vọng bành trướng. Tổ tiên ta đã chịu bao nhiêu gian khổ, cay đắng mới giành lại và giữ vững được nền độc lập đối với họ. Ðiều hiển nhiên ta thấy từ xưa đến nay, Trung Hoa cứ mỗi ngày mỗi lớn thêm nhờ sức đồng hóa mãnh liệt của Hán tộc. Các nước nhỏ chung quanh Trung Hoa dần bị Hán hóa đã đành, mà đến ngày nay, các nước lớn mạnh như Mông Cổ (Nội Mông), Tân Cương, Mãn Châu, Tây Tạng cũng đều lần lượt rơi vào tay Trung Hoa…[Người trích in đậm và gạch dưới].
Cắt bỏ đoạn văn đó xong Hội Nhà Văn Việt Nam, hay đúng hơn là Cộng sản Việt Nam, yên tâm dùng “NÀNG CÔNG NỮ NGỌC VẠN”, và dùng nhà văn Ngô Viết Trọng, biện minh cho chủ trương đưa dân từ Miền Bắc Xã hội Chủ nghĩa vào Miền Nam Việt Nam [đặc biệt là vùng Cao Nguyên Trung Phần] đuổi dân “Thượng”, cho “dân Bắc” [đa số là cán bộ và gia đình cán bộ] cướp đất “dân Nam” [miền Nam vĩ tuyến thứ 17]…, tạo ra thảm nạn “dân oan”, làm giàu cho cán bộ và bọn “con buôn địa ốc”… cho đến khi bị Tàu đô hộ đưa dân quân từ Tàu sang chiếm ngự vị trí chiến lược hàng đầu khống chế Ðông Dương và toàn vùng Ðông Nam Á Châu dưới chiêu bài khai thác Bauxite, đồng nhịp với chuyện thuê 10 tỉnh [sẽ nhiều hơn nữa] trồng rừng dài hạn 50 năm [có thể lâu hơn nữa]… thì coi như cả đất nước Việt Nam và dân tộc Việt Nam trầm luân trong đại họa Bắc thuộc lần thư 5.
Nói đến Hội Nhà Văn Việt Nam, là nói đến một chuyện dài; và nhà thơ Hữu Thỉnh, người lãnh đạo hội này suốt 2 nhiệm kỳ, 10 năm qua, chưa thấy vừa bụng, còn muốn “cai trị” thêm một nhiệm kỳ 5 năm nữa, qua một đại hội có quá nhiều tai tiếng vừa được tổ chức tại Hà Nội đầu tháng 8/2010.
Báo chí Cộng sản Việt Nam, trong ngày 6 tháng 8, đồng loạt đưa tin nhà thơ Hữu Thỉnh [xem hình] lại tiếp tục đắc cử với một số phiều gần như tuyệt đối 618/671 theo cung cách bầu cử luôn luôn được Ðảng chỉ đạo. Theo tường thuật của báo VNExpress thì tới dự buổi khai mạc có ông Trương Tấn Sang, ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư; ông Phùng Hữu Phú, Ủy viên Trung ương Ðảng, phó Trưởng ban Thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương; và Trương Tấn Sang đã đánh giá “đây là sự kiện chính trị quan trọng của các nhà văn Việt Nam, đặt niềm tin vào các nhà văn…” Dịp này, nhà thơ Hữu Thỉnh, Chủ tịch tân nhiệm Hội Nhà Văn [khóa VII] đã thay mặt hội nhận bức trướng Ban Bí thư tặng gồm 8 chữ vàng: “Ðoàn kết – Dân chủ – Xây dựng – Sáng tạo” từ tay Trương Tấn Sang; nhưng những chữ vàng này đã bị nhà văn Trần Mạnh Hảo cho là mị dân ngay trong cuộc họp, giữa đại hội, khi nhà văn này bị vặn tắt micro khi lên phát biểu trên diễn đàn, khiến đại hội sau đó bị gọi là “đại hội bịt mồm”.
Kể lại với Ðài Á Châu Tự Do nhà văn Trần Mạnh Hảo nói:
“Tôi lên diễn đàn chỉ để nói thế này, ông Hữu Ước là một Trung tướng Công an, ngồi trên Chủ tịch đoàn. Vào buổi sáng ông ấy điều khiển rất nhiều tôi có cảm giác tôi đang ở trong tù có một ông Trung tướng đang điều khiển chứ không phải tại Ðại hội Nhà văn. Tôi chỉ muốn nói một ý là tôi không bầu ông Trung tướng ngồi trong Chủ tịch đoàn. Ông Hữu Ước là một nhà văn thì xin cho ông Trung tướng Công an về hưu. Cách đây ba mươi năm ông chính là người tới nhà tôi học viết văn, tôi đã bảo ông Hữu Ước không viết văn được chỉ viết báo mà thôi. Ông ấy có in bao nhiêu sách, tôi cũng bảo ông không viết văn được vậy thì ông vào Hội Nhà Văn bằng cách nào? Cả những nhà văn bảo thủ họ cũng bảo làm như thế thì mất mặt chế độ. Nhà văn Phạm Ðình Trọng nói rằng ông Trần Mạnh Hảo đã bị biến thành Linh Mục Nguyễn Văn Lý ngay tại Ðại hội Nhà văn Việt Nam”.
Báo chí của Cộng sản Việt Nam cũng không giấu thái độ coi thường nhà thơ Hữu Thỉnh và cho rằng ông này tham quyền cố vị, đã coi thường dư luận khi dùng đủ mọi mánh lới để “bám lấy cái ghế chủ tịch dài dài thêm nhiệm kỳ nữa”. Ðặc biệt là ông đã “nổi tiếng về “tài ‘đạo thơ’ của một thi sĩ người Ðức”, như dư luận đã từng phát giác, và lên tiếng; nhưng “ông vẫn ‘tỉnh queo’ coi là chuyện bình thường”, cho dầu đó là một “vết nhơ của một nhà thơ”. Việc này đã được Ðặng Tiến khẳng định “chuyện anh Thỉnh đạo văn là đúng…” khi so bài thơ của Hữu Thỉnh với bài thơ của thi sĩ Ðức từng được dịch ở Sài Gòn trước1975. Do đó, dư luận trong nước không ngần ngại cảnh cáo “coi chừng những gì ‘hay’ là ông ‘thỉnh’.”
Trở lại chuyện “tiểu thuyết lịch sử Công Nữ Ngọc Vạn” của Ngô Viết Trọng bị Hội Nhà Văn của Chủ tịch “nhiều tai tiếng” Hữu Thỉnh biến thành “tiểu thuyết dã sử Nàng Công Nữ Ngọc Vạn” người theo dõi việc làm “láu cá” của cái gọi là “Hội Nhà Văn Việt Nam” được biết đây không phải là lần đầu hội của nhà “đạo thơ” Hữu Thỉnh làm chuyện tày trời này, mà trước đó nữ tiểu thuyết gia Quỳnh Dao của Ðài Loan, với dịch giả Liêu Quốc Nhỉ, cũng từng là nạn nhơn khi tác phẩm nổi tiếng “BÍCH VÂN THIÊN” bị Hội Nhà Văn Việt Nam biến thành “MÂY TRỜI VẪN XANH” [xem hình bìa đính kèm] khi cho ấn hành tại Việt Nam, năm 2003, với đầy đủ thành phần “trách nhiệm” [xem phóng ảnh đính kèm] và bày bán trên thị trường với giá 40.000VNÐ.
Chưa biết nhà văn Ngô Viết Trọng sẽ có phản ứng như thế nào, nhưng nếu “tiểu thuyết lịch sử” của ông có làm sáng danh công lao của Công Nữ Ngọc Vạn như anh từng ca ngợi trong tác phẩm của mình thì “NÀNG CÔNG NỮ NGỌC VẠN” của Hội Nhà Văn Việt Nam của Cộng sản Việt Nam, chắc chắn sẽ ghi đậm vết nhơ của một tổ chức “văn hóa” cướp của người làm của mình, làm công cụ biện minh cho chủ trương đuổi dân cướp đất… rồi đi bằng đầu gối kéo lê dân tộc vào vòng Bắc thuộc lần thứ 5; khiến Hội Nhà Văn Việt Nam phải được gọi chính danh là Hội Nhà Văn Việt Cộng, hay đúng hơn là Hội Nhà Văn “Láu Cá”.
3 Nhà Toán Học: Từ Ngô Bảo Châu đến
Phạm Minh Hoàng và Lê Bá Khánh Trình
I. Tin từ phóng viên Anh Vũ của dài RFI cho biết: “Hôm 19/8 vừa qua, tại Ðại hội Toán học Quốc tế (ICM) tại Hyderabad (Ấn Ðộ), giáo sư Ngô Bảo Châu, một trong bốn nhà toán học xuất sắc nhất thế giới đã được vinh dự nhận huy chương Fields, giải thưởng cao quý được (VC) đánh giá như là giải Nobel trong lĩnh vực toán. Ngay sau đó, vinh dự nhận giải thưởng Fields không còn là của riêng Ngô Bảo Châu, nhà toán học mang hai quốc tịch Việt-Pháp. Từ nước Pháp, nơi anh đã có gần 20 năm học tập nghiên cứu để đạt tới đỉnh cao toán học như giờ đây, Tổng thống và Thủ tướng Pháp đã lên tiếng bày tỏ sự ngưỡng mộ tài năng và công lao khoa học của Ngô Bảo Châu. Còn ở quê nhà Việt Nam thì giải thưởng Fieds của Ngô Bảo Châu được đón nhận như một sự kiện lịch sử. Trong suốt cả tuần nay, cái tên Ngô Bảo Châu xuất hiện trên khắp các mặt báo chí truyền thông trong nước với đầy ắp cảm xúc vinh dự, tự hào… Sắp tới, vào ngày 29 tháng 8, dự kiến bộ Giáo dục Việt nam sẽ tổ chức một lễ đón long trọng Giáo sư Ngô Bảo Châu tại Hà Nội cùng với việc công bố quyết định khen thưởng danh hiệu cao quý của Nhà nước Việt Nam cho nhà toán học vừa được thế giới vinh danh”. [Xem hình nhà toán học Ngô Bảo Châu (phải) nhận giải Fields 2010 từ tay tổng thống Ấn Ðộ Pratibha Patil ngày 19/8/2010 - Reuters].
Chuyện “Tổng thống và Thủ tướng Pháp lên tiếng bày tỏ sự ngưỡng mộ tài năng và công lao khoa học của Ngô Bảo Châu” được coi như chuyện thường… vì Ngô Bảo Châu mang quốc tịch Pháp, ông là người Pháp gốc Việt; nhưng báo chí “lề phải” của CSVN làm “ầm ĩ” chuyện này có vẻ khác thường của những kẻ “ăn theo”, những kẻ thích “ăn mày tiếng tăm”, cho dầu ông vẫn còn mang quốc tịch Việt. Nhiều kẻ trong bọn chúng cứ tưởng tài năng của Ngô Bảo Châu là do Ðảng và Nhà nước đào tạo từ nền giáo dục Xã hội Chủ nghĩa, mà quên rằng ông được đào tạo từ nước ngoài, hay đúng hơn từ Pháp. Chuyện đáng nói hơn nữa ở đây là có 3 điều “lạ” được phơi bày trên “lề phải” Xã hội Chủ nghĩa. Ðó là:
- Chỉ có báo chí của CSVN mới cho rằng đây là giải thưởng thường được ví như “Nobel Toán học”; và dẫn dắt dư luận ít hiểu biết nghĩ rằng duy nhứt chỉ có người Việt Nam được lãnh giải “Nobel Toán học trao bốn năm một lần cho các nhà toán học trẻ – dưới 40 tuổi – có thành tựu đặc biệt”; trong khi có ba người khác cũng nhận được giải Fields kỳ này là Elon Lindenstrauss, người Israel; Cedric Villani, người Pháp; và Stanislav Smirov, một người Nga ở Thuỵ Sĩ.
- 2. Thông Tấn Xã VC và nhiều báo “lề phải” cũng phịa thêm rằng: “Chiều qua Phó Thủ tướng, Chủ tịch Hội đồng Chức danh Giáo sư Nhà nước, Giáo sư Nguyễn Thiện Nhân, đã đến thăm gia đình Giáo sư Ngô Bảo Châu – nhà toán học trẻ đầy triển vọng, có uy tín trong giới toán học thế giới… Thay mặt Chính phủ và Hội đồng Chức danh Giáo sư Nhà nước, Phó Thủ tướng đã mời Giáo sư Ngô Bảo Châu trở về và tham gia Chương trình đưa Việt Nam trở thành quốc gia mạnh về toán học giai đoạn 2010-2020 và tầm nhìn 2030 sắp được Chính phủ ban hành. Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân khẳng định Ðảng, Nhà nước Việt Nam luôn trân trọng các tài năng khoa học, các trí thức người Việt đang học tập và làm việc tại nước ngoài như Giáo sư Ngô Bảo Châu… Chính phủ Việt Nam sẵn sàng tạo mọi điều kiện thuận lợi nhất về sinh hoạt cũng như phương tiện, môi trường làm việc, vị trí công tác để các tài năng toán học như Giáo sư Ngô Bảo Châu được phát huy, góp phần thúc đẩy, đưa Việt Nam theo kịp các tiến bộ khoa học hiện đại nhất trên thế giới”.
- 3. Báo Công An Nhân Dân còn bịa thêm lời của Giáo sư Ngô Bảo Châu, cho rằng: “Khi trở thành một nhà toán học, tôi thấy mình càng phải có nghĩa vụ đóng góp cho đất nước. Theo tôi, Chính phủ nên lập một Ban cố vấn có chiến lược thu hút người tài để nhiều nhà khoa học Việt Nam đang công tác ở nước ngoài có thêm nhiều cơ hội đóng góp cho đất nước” [người trích in đậm và gạch dưới].
Ngoài ra, cũng được biết thêm là “Tháng 12 năm 2009, tạp chí Time của Mỹ đã xếp công trình toán học này của ông trong số 10 khám phá khoa học nổi bật nhất thế giới trong năm 2009”; và tin từ AFP cũng ghi nhận “Ngô Bảo Châu đậu tiến sĩ tại Ðại học Paris-Nam (Université Paris-Sud) năm 1997. Sau đó, trở thành giáo sư của đại học này vào năm 2005. Ðầu năm nay, ông nhập tịch Pháp và nhận lời làm giáo sư của Ðại học Chicago ở Mỹ”.
Có lẽ chuyện Ngô Bảo Châu bị báo chí “lề phải” của Việt cộng làm “ầm ĩ” quá và ông cũng bị làm “ồn” quá nên qua VnExpress ông phải lên tiếng “tâm sự”:
- 1. Tôi xin cảm ơn rất nhiều người đã cho tôi lời khuyên về chuyện ở hay về. Rất tiếc rằng các lời khuyên này không cần thiết vì đây là sự hiểu lầm xuất phát từ sự sơ suất của một số nhà báo. PTT Nguyễn Thiện Nhân chưa bao giờ đặt vấn đề mời tôi về trong nước làm việc hẳn.
- 2. Ông Ðào Hồng Tuyển có nhã ý tặng tôi một biệt thự ở Tuần Châu. Tôi đã gọi điện cảm ơn ông và cho ông Tuyển biết là tôi không có ý định nhận quà từ các cá nhân. Quỹ khuyến học NBC, sẽ ra đời trong tương lai, có thể tiếp nhận mọi thiện nguyện từ các cá nhân và được dùng trọn vẹn cho việc khuyến học.
- 3. Tôi có thêm quốc tịch Pháp từ đầu năm 2010, nhưng vẫn giữ quốc tịch Việt Nam. Quốc tịch Pháp tạo điều kiện thuận lợi cho việc đi lại. Mặt khác, tôi có nghĩ trong trường hợp có cái huy chương, bên cạnh toán học VN, toán học Pháp sẽ vì thế mà được vinh danh một cách xứng đáng.
- 4. Có một vài bác quen biết, bình thường thì rất hiểu biết, lần này cứ thắc mắc mãi về chuyện cái bút cũ hay cái bút mới. Xin thưa với các bác, cá nhân tôi quí cái bút cũ hơn cái bút mới.
- Có một vài bác không quen, bình thường cũng tỏ ra rất hiểu biết, lần này cứ thắc mắc về chuyện NBC là lề trái hay lề phải. Xin thưa, bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc của con người tự do. [người trích in đậm và gạch dưới].
Có điều đáng lưu ý là hơn một năm trước, trong lá thư viết ngày 27 tháng 5 năm 2009, từ School of Mathematics, Institute for Advanced Study, Einstein Drive, Princeton NJ 08540 U.S.A., gửi các Ðại biểu Quốc hội khoá 12 của Cộng sản Việt Nam, Giáo sư Ngô Bảo Châu đã lên tiếng đòi hỏi sự quan tâm đúng đắn về vấn đề quặng Bauxite ở Tây Nguyên do Trung Quốc khai thác. Ông cho rằng:
“Sự thỏa thuận khai thác quặng Bauxite giữa hai nước Việt Trung được trao đổi giữa Hồ Cẩm Ðào và Nông Ðức Mạnh là một sự chênh lệch về lợi ích mà thiệt thòi lớn nghiêng về phía Việt Nam. Xa hơn nữa đó là sự vơ vét tài nguyên và cả vấn đề xâm thực văn hóa của Trung Quốc đang có dấu hiệu đè nặng lên bản sắc Tây Nguyên ở Việt Nam. Trong trường hợp của Việt Nam, ảnh hưởng quá mức của Trung Quốc có thể kéo thêm hệ quả nguy hiểm sau đây: quan hệ hữu cơ vốn có của văn hóa Trung Quốc với văn hóa Việt Nam trở thành đô hộ văn hóa… Ông kêu gọi Quốc hội Việt Nam hãy thu thập lắng nghe các ý kiến phản biện của các khoa học gia và trình bày rõ ràng những vấn đề trách nhiệm Quốc hội đối với các cử tri…”
Vậy mà Ðảng, Nhà nước và Quốc hội đâu có nghe và chuyện “ầm ĩ” về giải “Nobel Toán học” trên “lề phải” cũng “lờ” luôn.
II. Mặt khác, chuyện Ngô Bảo Châu được báo chí “lề phải” của Việt cộng làm ầm ĩ cũng khiến dư luận nghĩ ngay tới một chuyện khác, chỉ xảy ra trước đó mấy ngày, đang làm “ầm ĩ” dư luận quốc tế không kém. Ðó là Giáo sư Toán học Phạm Minh Hoàng [Xem hình Giáo sư Hoàng và con gái] vừa bị công an VC bắt giữ, theo tin được phóng viên Khoa Diễm của Ðài RFA loan đi ngày 15/8/2010:
“Tin từ Việt Nam cho biết cách đây 2 ngày ông Phạm Minh Hoàng, Giảng viên Ðại học Bách khoa TP.HCM vừa bị công an bắt giữ để điều tra về các mối liên hệ bạn hữu của ông khi còn ở nước ngoài. Giảng viên Phạm Minh Hoàng cũng bị công an điều tra về việc tổ chức các lớp học miễn phí về kỹ năng mềm cho sinh viên trong thời gian gần đây. Ông Phạm Minh Hoàng từng du học bên Pháp từ năm 1973, đến cuối thập niên 1990 ông trở về Việt Nam dạy học, với ước mơ góp phần đào tạo một thế hệ ý thức được bổn phận và trách nhiệm, để tích cực xây dựng một đất nước tiến bộ hơn về mọi mặt. Gần đây, ông được nhiều người biết đến sau khi ký tên và kêu gọi bạn bè cùng ký tên vào bản kiến nghị yêu cầu Nhà nước ngưng cho phép Trung Quốc khai thác Bauxite ở Tây Nguyên, và tham gia buổi tọa đàm về Biển Ðông và Hải Ðảo Việt Nam tổ chức ở Sài Gòn hồi cuối tháng Chín năm ngoái” [người trích in đậm và gạch dưới].
Nội vụ được Bà Lê Thị Kiều Oanh [Xem hình Bà Oanh và con gái], vợ của Giáo sư Phạm Minh Hoàng, nói với đài RFA:
“…Vào ngày 11 tây tháng 8 thì có những người công an tới mời tôi và chồng tôi đi lên làm việc. Chồng tôi thì làm việc một nơi, còn tôi thì được làm việc một nơi khác… Sau mấy ngày họ cứ mời lên mời xuống chúng tôi để hỏi cung, mà thực sự là họ chưa đưa ra được bằng chứng gì để mà buộc tội chúng tôi hết, mà tôi không biết tại sao. Tới tối ngày 13 thì họ tới đọc lệnh khám xét nhà tôi và đọc lệnh bắt khẩn cấp chồng tôi đi… Tới ngày 14 thì tôi được mời vào lúc 8 giờ rưỡi…, tôi chờ tới hơn 9 giờ thì mới bắt đầu cuộc điều tra, và kéo dài cho tới chiều… cơ quan điều tra bắt tôi ký giấy là không được phép nói cái nội dung điều tra với bất cứ một ai”.
Cũng tin từ RFA, ngày 21/8/2010, phóng viên Quỳnh Như cho biết:
“Sau khi Giáo sư Phạm Minh Hoàng của Ðại học Bách khoa bị công an bắt giữ, ngày 17/08 bà Phạm Thị Uyên, một người Pháp gốc Việt, chị ông Hoàng, về TP.HCM thăm cha mẹ già gần 90 tuổi cũng bị công an giữ lại tại sân bay quốc tế Nội Bài ở Hà Nội… Về đến Paris, bà Uyên cho biết trong suốt một thời gian tôi bị thẩm vấn từ 10 giờ tối cho đến 2 giờ rưỡi sáng thì người ta nói là bây giờ thì tôi được lệnh tha… Cái làm cho tôi rất khổ sở là sự khủng bố về tinh thần của tôi. Tại vì mỗi một lần như vậy không phải chỉ có hai người hay là ba người mà hết người này vô tới người kia ra và đặt những câu hỏi với tôi, nó làm cho tôi rất là sợ hãi. Và cho tới bây giờ tôi vẫn còn chưa lấy lại được sự bình thường… Ban đêm tôi vẫn không ngủ được. Tôi mở mắt ra tôi vẫn còn cảm tưởng như là tôi vẫn còn đang sống ở Việt Nam. Tôi có cảm tưởng như tôi đang còn bị những người khác hạch hỏi tôi những câu hỏi mà tôi vẫn còn sợ hãi. Trông cái lối làm việc của người ta tôi rất còn sợ.”
III. Ðến chuyện thứ ba không được bất cứ ai làm “ầm ĩ”, chỉ có nữ Luật sư Tạ Phong Tần đưa bài cũ, đã đăng trên blog CL&ST ngày 04/12/2007, kể chuyện Giáo sư Toán Lê Bá Khánh Trình:
“…Người được mệnh danh là ‘thần đồng toán học’, ‘cậu bé vàng của toán học VN’, anh là người đi thi toán học quốc tế đã vừa đoạt giải nhất trong số 8 giải nhất của 40 quốc gia tham dự, đồng thời là người duy nhất đoạt giải đặc biệt cho lời giải đẹp nhất kỳ thi năm ấy… Sau khi đoạt giải ở London năm 1979, Lê Bá Khánh Trình được sang Nga du học chuyên Toán 10 năm. Ðể rồi 17 năm sau, thần tượng ấy xuất hiện bằng xương bằng thịt dưới hình hài một người đàn ông gày gò, thiếu sức sống, với ‘cặp kính cận trên khuôn mặt ngơ ngác đến tội nghiệp, cái dáng cao lòng khòng đi liêu xiêu… ’ ’, ‘co ro, rụt rè, khiêm nhường dễ khiến người đối thoại nản chí, chưa bao giờ làm khoa học, chưa bao giờ phát minh ra bất cứ cái gì hay áp dụng toán học vào một lãnh vực nào đó trong cuộc sống, trừ việc đi giảng dạy chính môn toán mà anh đã học 10 năm ở trường đại học lừng danh không chỉ của nước Nga: Lomonosov’. Và hiện nay, ‘là một giáo viên luyện thi cho lớp năng khiếu của trường năng khiếu TP.HCM, anh chưa từng là Trưởng khoa Toán của Ðại học Khoa học Tự nhiên như người ta đồn đại. Lý giải nguyên nhân vì sao chưa bao giờ làm khoa học, chưa bao giờ phát minh ra bất cứ cái gì hay áp dụng toán học vào một lãnh vực nào đó trong cuộc sống, Lê Bá Khánh Trình nói: ‘Tôi chỉ nghĩ đến mức độ lý thuyết thôi, có lẽ là do các thầy của tôi chỉ truyền đạt về mặt lý thuyết, còn nếu mà tự tìm hiểu nghiên cứu thì có lẽ tôi chưa có dịp’. Than ôi! 10 năm nghiên cứu, 17 năm giảng dạy nhưng không có cơ hội được nghiên cứu khoa học thì tất cả mớ lý thuyết ấy, cho dù rất cao siêu, cho dù có bộ óc của một ‘thần đồng’ thì cũng chẳng được tích sự gì. Làm khoa học, giảng dạy khoa học nhưng không có cơ hội nghiên cứu khoa học thì lỗi do ai??? Qua câu trả lời phỏng vấn báo Thanh Niên, người đọc ai cũng hiểu rằng ngọn lửa đam mê toán học trong anh đã tắt từ lâu. ‘Chắc là còn’, ngay chính anh còn không biết mình có còn đam mê hay không nữa, và giờ thì anh đã già mất rồi, cơ hội cũng qua rồi, ‘không còn thời gian để làm một điều gì khác nữa’. Lê Bá Khánh Trình thờ ơ đến mức độ không quan tâm đến mục đích người ta gặp anh phỏng vấn để làm gì nữa, ‘hoàn toàn thờ ơ với những câu hỏi để lặng lẽ trả lời những câu trả lời không thể đơn giản hơn’. Chỉ còn đọng lại một chút Khánh Trình ngày xưa là tính cách trí thức châu Âu có lẽ đã thấm vào anh khi du học ở trời Tây: đúng giờ, lịch sự, giản dị và tiết kiệm qua nhận xét của phóng viên ‘vẫn đến đúng giờ, vẫn gọi một thứ trà nóng, uống bằng hai tay và uống xong, trong khoảng giữa của sự im lặng nơi tôi, anh xin phép ra về!’. Vì sao Lê Bá Khánh Trình lại trở nên như thế??? Cứ ngỡ tài năng theo thời gian sẽ thăng hoa, ai ngờ lại là một kết cục buồn cho một kiếp người.
“Nhất thất túc thành thiên cổ hận
Tái hồi đầu thị bách niên thân”.
Tạ Phong Tần [http://suthatcongly.multiply.com/journal/item/125”]
Xin đừng để câu nói “biếm” thành sự thật: “Ðất lành chim đậu, đất không lành đất… nhậu chim luôn” mà hãy xem kinh nghiệm của 3 nhà toán học nêu trên là 3 bài học cần suy nghiệm:
- Kinh nghiệm Lê Bá Khánh Trình cho thấy ngày nào còn Xã hội Chủ nghĩa trên đất nước Việt Nam, ngày đó thiên tài chẳng những không được thăng hoa mà còn bị vùi dập cho đến tàn lụi;
- Kinh nghiệm của Phạm Minh Hoàng cho thấy ngày nào còn độc đảng độc tài cai trị đất nước Việt Nam thì ngày đó thiện chí và lòng yêu nước chẳng những không được trọng dụng, mà cửa nhà tù lúc nào cũng rộng mở cho những đứa con yêu của Tổ Quốc vào nghiền ngẫm “độc tố đỏ trong chén mật ngọt Xã hội Chủ nghĩa”;
- Chuyện “ăn mày tiếng tăm” Ngô Bảo Châu của Ðảng và Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, của báo chí lề phải…, sẽ kéo dài bao lâu… khi người trí thức Việt Nam trong lòng Xã hội Chủ nghĩa ý thức được giá trị câu nói “bám theo lề là việc của con cừu” của nhà toán học Ngô Bảo Châu, để thôi làm con cừu bám theo “lề phải” cho được vinh thân phì gia, hay ít ra cũng được “yên thân” giữa chốn bùn dơ; để làm người mạnh bước trên đường đấu tranh Dân chủ hóa Việt Nam, đấu tranh xây dựng một đất nước Việt Nam phồn vinh Dân chủ Pháp trị.